Ngày xuân con én đưa thoi,
Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi.
Cỏ non xanh tận chân trời,
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.
Thanh minh trong tiết tháng ba,
Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh.
Gần xa nô nức yến anh,
Chị em săm sửa bộ hành chơi xuân.
Dập dìu tài tử giai nhân,
Ngựa xe như nước, áo quần như nêm.
Ngổn ngang gò đống kéo lên,
Thoi vàng vó rắc tro tiền giấy bay.
Tà tà bóng ngả về tây,
Chị em thơ thẩn dang tay ra về.
Bước dần theo ngọn tiểu khê,
Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh.
Nao nao dòng nước uốn quanh,
Dịp câu nho nhỏ cuối ghênh bắc ngang
Sè sè nắm đất bên đường,
Dầu dầu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh.
Rằng: "Sao trong tiết thanh minh,
Mà đây hương-khói vắng tanh thế mà?
Vương Quan mới dẫn gần xa,
"Đạm Tiên nàng ấy xưa là ca nhi.
Nổi danh tài sắc một thì,
Xôn xao ngoài cửa hiếm gì yến anh.
Kiếp hồng nhan có mong manh,
Nửa chừng xuân thoắt gãy nhành thiên hương!
Có người khách ở viễn phương,
Xa nghe cũng nức tiếng nàng tìm chơi.
Thuyền tình vừa ghé đến nơi,
Thì đà trâm gãy bình rơi bao giờ!
Phòng không lặng ngắt như tờ
Dấu xe ngựa đã lờ mờ rêu xanh.
Khóc than khôn xiết sự tình,
Khéo vô duyên mấy là mình với ta.
Đã không duyên trước chăng mà,
Thì chi chút ít gọi là duyên sau?
Sắm sanh nếp tử xe châu
Vùi nông một nắm mặc dầu cỏ hoa.
Trải bao thỏ lặn ác tà,
Ấy mồ vô chủ ai mà viếng thăm!
Lòng đâu sẵn mối thương tâm,
Thoạt nghe, Kiều đã đằm đằm châu sa:
"Đau đớn thay phận đờn bà
Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung."